ĐỪNG ĐI KHI CON TIM CÒN RỈ MÁU – CẢM XÚC TỪNG ĐI QUA

 

Em sắp nói gì?
Lời tạm biệt phải không?
– Ta hiểu rồi!
Vầng trăng khuyết đã treo ngoài cửa sổ
Đêm thao thức nằm mơ người ngang phố
Ừ! Chỉ mơ thôi…
Tuyệt vọng đến vô cùng…

Trong cuộc sống này ai mà không 1 lần thức trắng đêm hay 1 vài  giấc ngủ không đủ giấc, rồi có những ngày vết cứa tình yêu ngày cũ, hình hài ai đó, nỗi đau nào đó lại trở về ẩn dật bên song cửa vắng. Và rồi bằng cách hay cách khác hoặc là ta sẽ chọn cách xoa dịu con tim bằng những con đường, gom góp vài ba trăm bạc, nhẩm nhẩm tính tính rồi lủi thủi chìm vào những chặng đường sâu, cô đơn, lặng lẽ…

Nhưng đừng! Đừng giấu lòng bằng cái cách tạm bợ ngu ngốc ấy, đừng một lần nào nữa, Bạn Tôi ơi!

Ta mơ nàng!
Giọt nắng tháng mười hai
Làng Cát Cát một chiều nổi gió
Tôi lang thang trên những tầng ngói đỏ
Ta tiếc mình những mảng rêu xanh

Đứng trước biển liệu có nghĩa lý gì khi cõi lòng ta ngập tràn sóng vỗ cuộn trào như giông bão, Biển xanh còn ý nghĩa gì đâu khi long ta đục ngàu, đứng trước hoàng hôn liệu có cảm nhận được gì không khi trong tâm hồn chiều về còn loang vệt nắng hanh hao. Những chuyến đi không phải là thứ để lấp đầy khoảng trống, nó cũng chẳng phải thứ để xoa dịu những cảm xúc rối mù kia. Nó là để con tim Bạn trọn vẹn được cảm nhận mùi hương mùi không khí hay những thanh âm bình lặng và những xúc cảm yên bình, những điều đó không phải dành để pha tạp với mớ đau thương để hòa lẫn nên một tâm trạng không hoàn thiện.

Biết thế mà sao ta cứ ngu muội đến dại khờ!

Nếu Bạn yêu những chuyến đi như thế, sao Ta cứ đối xử với nó như vậy để rồi những chuyến đi ấy lại vô tình bước ngang qua con tim và chỉ để lại một mớ rối mù, tàn dư qua những bước chân là một vùng trời đã cũ, Ta không còn hét toáng lên hay phải há hốc mồm và tròn xoe mắt để kinh ngạc, Ta không còn dừng lại để ngắm nhìn, cảm nhận, bởi vì sau một lần đi qua như thế Ta lại nhìn nó bằng con mắt đẫm lệ, cảm nhận nó bằng con tim rỉ máu, đau thương tâm hồn ta đã quen với nó và không còn quá nhiều lạ lẫm. Điều đó thật ích kỷ vì Ta đã phung phí chặng đường, Ta phá vỡ xúc cảm của riêng mình qua những chuyến đi xa.

Ta mơ nàng!
Vạt nắng mong manh
Hoàng hôn muộn thầm lặn trên cỏ biếc
Ta vô tư nói bước trên vùng đất lạ

Ta thương con phố muộn những ánh đèn

Ta cao ngạo với quá khứ, ta cợt đùa với chính bản thân mình, với chính cảm xúc của mình để rồi đam mê đã không còn đúng nghĩa, ta cười ngạo nghễ nhủ rằng tình yêu là thứ quái quỷ gì mà phải khiến ta phải bận tâm để rồi chính điều đó đã khiến tâm hồn ta khô cằn với cảnh vật hiện ra trước mắt, để rồi chính điều đó làm ta đôi lúc phải chạnh lòng rồi thầm ước phải chăng có một người nào ngồi ở yên sau.

Khi ta đi với con tim còn đang rỉ máu chính là ta đang tự rút ngắn quãng đường của mình bằng mớ suy tư dài gấp ba lần đích đến, ta tự vứt bỏ những điều tuyệt vời lẽ ra đã trọn vẹn trong tim, nhưng đâu nữa, con tim bị chất đầy với những nỗi đau mất rồi! Và khi ta đi với con tim còn đang rỉ máu, chẳng khác gì ta đang tự giết chết đam mê của mình và làm cho vết thương ủng mủ không bao giờ còn lành lại được. Khi ta đi với con tim còn đang rỉ máu, có thể một hạt bụi đường cũng làm ta cáu gắt rồi rủa thầm đoạn đường chán ngắt, gian truân.

Bờ cát dịu êm bên từng nhịp sóng nhấp nhô phẳng lặng không còn khiến lòng ta xao động, hay lúc mặt trời ló rạng khi bình minh mang đến 1 bức tranh đẹp đến lạ lùng nhưng chắc lẽ ta chẳng thấy đâu, ta còn đang bận suy tư về một mớ bòng bong rồi mù hay những hình ảnh trong cõi hư vô ngày trước đấy.

Đi để làm gì? Để được buồn phiền nơi vùng đất mới ư? Nó có nghĩa gì? Bạn đã 1 lần tự hỏi mình chưa?

Ta mơ nàng – một thoáng hương quen
Một vết môi trầm, một khoảng trời rất trẻ
Ta biết ta lối mòn nhỏ bé
Chợt giận mình không thể mênh mông…

 

Thế đấy, Bạn Tôi ơi! Hãy để con tim ta nguôi ngoai với bất cứ những gì đã từng làm nó tổn thương, hãy để những chuyến đi là sự háo hức với những chân trời mới vốn dĩ không hề tồn tại thứ gọi là đích đến, để bánh xe lăn từng vòng trên những vùng đất xa lạ nhưng lại có có một cái hồn, để từng dấu chân ta đến còn đọng lại chút gì mang tên ý nghĩa. Chứ đừng, đừng bao giờ đi với mảnh hồn khô cằn cảm xúc không cảm xúc, đừng mang theo một mớ cảm xúc đau thương pha tạp vào những cảnh vật trước mắt để tạo ra 1 khung cảnh, 1 bức tranh vô hồn, đừng bao giờ mang theo trái tim rỉ máu để nhạt nhòa, bôi xóa dấu vết những chặng đường qua…

Nó có ý nghĩa gì đâu khi ta đi với cái đích tìm quên nỗi nhớ, có nghĩa gì đâu…

Nguồn: *** Sưu Tầm ***

Bài này thuộc chuyên mục Trương Mạnh Quyền. Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy nó hữu ích .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

GỌI NGAY
ĐẾN ĐLÝ