Tâm sự của Kẻ Lang Thang – Tản mạn Bước Chân Du Mục

Tiền Bạc níu chân ta lại, nhưng… Núi rừng vẫy gọi ta đi

Đời thực giữ ta ở lại, nhưng… Bão lòng cứ giục ta đi!

Khác với những anh chàng tóc dài đuôi ngựa đeo chiếc máy ảnh gọn lỏn trước ngực rồi lang thang đến những miền xa xôi để kiếm tìm những khoảnh khắc cho bộ sưu tập của mình, người ta gọi họ có tâm hồn nghệ sĩ.

Còn những gã hay lang thang, phiêu bạt, thích gầm rú nơi rừng hoang như tôi đây, người ta thường gọi là những kẻ quái đản, dị nhân với cái thú vui chẳng giống ai, yêu gì không yêu, sao lại yêu cái mùi bụi đường, cỏ cây vách đá, khúc cua?

Có những buổi chiều hôm như mất phương hướng giữa những khúc cua khúc khuỷu hay phía đằng đông là dập dìu tiếng sóng về đêm. Tôi mải miết chạy theo nắng, theo mưa, theo mặt trời bóng núi giữa cái tuổi ba mươi còn nhiều hơn một thứ phải làm, để được gì? Có những lúc dừng chân bên một góc nằm vắt vẻo trên những con đèo, vách đá hay những giấc nghỉ trưa chênh vênh đỉnh đồi rồi lại ngợi nghĩ về những chuyến đi, ta đi vì điều gì, ta đi vì người nào, liệu có phải thực sự ta khát khao chạm được hoàng hôn nên mải mê chạy đến chân trời hay chỉ là ta muốn chạy trốn một cuộc tình với cái bóng hình người dưng vẫn còn ẩn hiện? Ta không biết, nhưng thôi, đèo núi còn dài, sông hồ còn rộng, tha hồ mà ta lang thang…

Đi đi, cứ đi để rồi một khoảnh khắc nào đó ta nhận ra phía sau xe tốt hơn nên là một khoảng không hoặc người tri kỷ, chứ không phải 1 người dưng đi để kiếm tìm tự do vậy hà cớ gì cứ ràng buộc mình trong những điều gò bó?

Khi con người ta trở nên tham lam với những thứ mà mình chưa có. Họ tham lam trong những giấc mơ là vậy, nhưng thực tế, họ lại tham lam hơn gấp bội lần!

Nhưng liệu có hạnh phúc hay chăng? Khi anh có cả thế giới, anh bắt đầu muốn có cả vũ trụ, điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa rằng anh sẽ chẳng bao giờ thực sự hạnh phúc khi không biết cách để tự hài lòng với bản thân mình, dù ít hay nhiều, hãy học cách tự hài lòng với bản thân một phần nào đó. Bầu trời đúng là ở trước mắt, nhưng bạn chỉ có thể nhìn thấy khi dừng lại và ngẩng đầu lên chứ không phải là khi cắm đầu đuổi theo những áng mây hồng xa lắc.
Một người quần áo chỉn chu, tóc tai vuốt gọn với chiếc bốn bánh hạng sang và một gã phong trần, bụi bặm, bên 1 chiếc xe cũ tàn nay đây mai đó. Chưa chắc ai đã hạnh phúc hơn ai, mọi so sánh đều trở nên khập khiễng và dĩ nhiên, diện mạo hay tiền bạc không phải tất cả dẫu chúng có nằm trong danh sách.

Ta mơ về núi, về sông, về mối tình xưa cũ

Rồi lại nhớ về những chốn đã qua

Đi đi anh, khi mà đôi chân còn chưa chùn bước bởi màn đêm tiếng gầm rú của núi ngàn nơi rừng hoang vực thẳm chưa đủ sức làm anh thấy sợ.

Đi đi anh, khi mà sức khỏe anh còn, khao khát anh còn và tâm hồn còn chưa mỏi mệt đến mức thèm dừng lại một nơi bến bờ nào đó. Đi thôi anh, khi anh vẫn còn yêu những ngày mưa, yêu trời nắng cháy, yêu từng hương bụi đường, cỏ cây vách đá, những con đèo, những khúc cua khúc khuỷu của một vùng xa. Trời đất bao la, bốn bể là nhà, những dấu chân anh sẽ hoài còn đó và chẳng điều chi bôi xóa.

Điếu thuốc lụi dần cũng là lúc phía cuối con đường ửng hồng lên những tia nắng đầu tiên, và lúc ta mồi điếu mới là khi sau lưng những buổi chiều tà còn sót lại đang dần chuyển mình vào tối. Một điếu thuốc tàn bên tách café pha sẵn để ấm lòng bước chân lữ khách.

Đi đi anh, đi để cái thành phố chật chội, để con đường ngắn cũn từ nhà cho tới chỗ làm không nuốt trọn cuộc sống riêng anh.

Sẽ chẳng bao giờ em muốn vậy đâu

Một kẻ yêu em, nhưng lại đi tìm quên nỗi nhớ

Lạc giữa cuộc tình, thôi ngậm ngùi, khúc hát từ ly…

Ta ngồi đây, ta đang ở đâu? Mai ta đi, ta đi nơi đâu? Ai biết những gã lang thang sẽ đi bao lâu, đi đến nơi nào, vì đơn giản không ai biết họ đi vì lý do gì. Khi nào họ đi, khi nào họ dừng và khi nào họ đến? Bao giờ họ quên? …

*** Nguồn: Sưu tầm ***

Bài này thuộc chuyên mục Trương Mạnh Quyền. Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy nó hữu ích .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

GỌI NGAY
ĐẾN ĐLÝ